TCP/IP thì giống thư hồi báo nhiều hơn. Vì IP dẫn từng packet qua mạng nên nó làm những gì có thể được để chuyển packet nhưng nếu có vấn đề phát sinh hoặc nếu packet bị nhầm lẫn trên một đường dây thông tin thì IP chỉ cần bỏ packet đó đi. TCP đếm từng packet và phần mềm TCP trên hai máy chủ đang liên lạc với nhau (nhưng không trên bất kỳ máy chủ trung gian nào) theo dõi số packet: mỗi máy cho máy kia biết những gì mình đã nhận và chưa nhận và gửi lại tất cả những gì đã mất.
Phương pháp này có hai lợi thế so với phương
pháp Ví dụ, một máy
tính ở Michigan cung câp một server
địa lý (được mô tả trong
chương 15) cho phép bạn xem bất kỳ tên địa danh hoặc mã vùng nào ở Mỹ. Nêu bạn
kêt nối bằng telnet
đến máy tính đó trên cổng tiêu
chuẩn số 23 thì bạn được mời login như một người sử
dụng thường xuyên. Điều này không hữu ích lắm vì bạn không có bất kỳ password nào để vào máy tính đó (Nó làm cho bạn cảm thấy thú vị
hơn hay không thì không biết chứ tôi thì không). Nhưng nếu bạn sử dụng telnet đến cổng 3000 trên cùng máy tính thì bạn sẽ được kết
nối trực tiếp đến server
địa lý. Khi bạn cần sử dụng một
cổng khác cổng tiêu chuẩn để liên lạc với bất kỳ dịch vụ nào thì số hiệu của
cổng phải được nêu trong phần mô tả về dịch vụ đó.
Trên thực tế tồn tại hai nhóm cổng riêng biệt: một cho TCP và một cho
UDP. Nhưng mọi số cổng đặc biệt đều được gán một cách tương tự cho cả hai. Ví
dụ, cổng 23 là telnet, do đó cổng 23 của UDP cũng là telnet dành cho những người sử dụng đãng trí
không nhớ được nếu họ bị mất dữ liệu.
Các giao thức ISO
Tổ chức Quốc tế về Tiêu chuẩn hóa (thường được biết
dưới tên tắt ISO-International Organization for Standardization) từ nhiều năm qua đã phát triển một tập hợp các giao thức thông tin liên
lạc mà trong nhiều lãnh vực đã thay thế TCP/IP. ISO là một liên hiệp khổng lồ
các tập đoàn tiêu chuẩn hóa, do đó có thể không ngạc nhiên lắm khi biết rằng họ đang tiến bước với một tốc
độ chậm như rùa bò.
Một nhóm các tiêu chuẩn ISO được dự kiến dùng định
nghĩa cho các giao thức mạng khác nhau (Tôi đã đề cập đến X.25) nhưng trong hầu
hết các trường hợp chúng rất chậm, phức tạp và không được xây dựng tốt lắm. Do
đó không ai sử dụng ngay cả nhũng tiêu chuẩn đã tồn tại trừ khi họ bị buộc phải
làm điều này vì những lý do chính trị. Nếu ai đó bảo với bạn nên quên hết mọi
thứ không chính thức về TCP/IP đi vì các giao thức ISO sẽ thay thế chúng thì
hãy nhã nhặn lắc đầu và đừng quan tâm đến.
Nói một cách công bình, các giao thức thư điện tử của
ISO đã đạt được thành công khiêm tốn. Tiêu chuẩn chuyển thư tín được gọi là
X.400 và được sử dụng tại nhiều nơi như một giao thức cổng nối giữa các hệ
thống thư tín (Bạn có thể thấy cách gửi thư cho những địa chỉ X.400 trong
chương 9). Trong một số trường hợp, X.400 tốt hơn thư tín Internet vì bạn có
thể sử dụng những địa chỉ tương tự như địa chỉ bưu điện thông thường thay vì
phải dùng những tên login tùy ý như trong thư
tín Internet. X.500, tiêu chuẩn cho dịch vụ tìm tên thì chậm trễ nhưng có vẻ
như được chấp nhận rộng rãi vì Internet không có thứ gì tương tự như vậy. Tuy
vậy, thư tín là nơi duy nhất mà ISO đang thu hút được nhiều chú ý - những tiêu
chuẩn của nó cho việc chuyển file và những ứng dụng
khác dường như bị chết ngay sau khi ra đời.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
