Sai lầm thứ hai của người mới đến là gửi một thông điệp trực tiếp cho danh sách hỏi rằng nên đăng ký gia nhập hoặc không. Một thông điệp như vậy nên đi đến địa chỉ LISTSERV, nơi người điều hành (người hoặc máy) có thể xử lý chứ không nên gửi đến bản thân danh sách, nơi mọi người sử dụng khác có thể thấy bằng bạn đang làm rối lên.
Những
thông điệp gửi cho các địa chỉ của người điều hành được đọc và xử lý bởi những
người đôi khi cũng phải ăn, ngủ và làm những công việc đều đặn khác cũng như là
duy trì các danh sách thư tín. Điều này có nghĩa là họ không nhất thiết phải
đọc yêu cầu của bạn ngay khi nó đến, có thể cân một ngày đê được thêm vào hoặc
loại bỏ khỏi một danh sách, và sau khi bạn đã ra khỏi danh sách, bạn có thể sẽ
nhận thêm một ít thông điệp nữa trước khi chúng thực sự từ bỏ bạn. Nếu nó kéo
dài hơn dự kiến, hãy kiên nhẫn. Và đừng gửi những thông điệp tiếp theo- chúng
chỉ làm bực mình người điều hành danh sách mà thôi.
LISTSERV, người điều hành thư tín của máy tính
Mạng BITNET (xem chương 9) ban đầu được thiết lập sao
cho việc duy nhất nó có thể làm được là chuyển các file và thông điệp từ hệ thống này sang hệ thống khác. Kết quả là những người sử dụng BITNET nhanh chóng phát triên
rât nhiều danh sách thư tín vì không có cách tiện lợi nào khác - như các tin
USENET - sẵn có.
Duy trì
tất cả những danh sách thư tín đó đã từng và vẫn còn cần rất nhiều công việc,
do vậy để quản lý những danh sách thư tín thì những người sử dụng BITNET đưa ra
một chương trình gọi là LISTSERV chạy trên các máy tính mainframe IBM lớn (Các kiểu mainframe IBM tỏ ra ưa thích đặc biệt những tên chữ viết
hoa có 8 ký tự tuy
rằng đối với hầu hết chúng ta đọc tên này nghe có vẻ như đang hét lên). Ban đầu, chỉ có những người sử dụng được
kết nối trực tiếp với BITNET mới có thể sử dụng LISTSERV nhưng những bản hiện
tại đã được cải thiện sao cho bất kỳ ai có một địa chỉ Internet đều có thể sử
dụng. Thật ra, LISTSERV đã phát triển đến độ nó là một chương trình thư tín
toàn diện với vô số đặc điểm mà hầu hết trong số đó bạn không cần phải quan
tâm.
LISTSERV
hơi khó sử dụng nhưng nó có một lợi thế lớn là có thể xử lý một cách dễ dàng
những danh sách thư tín bao gồm hàng ngàn thành viên, điều này đôi khi làm cho
các chương trình thư tín Internet bị tắc nghẽn (Ví dụ, LISTSERV có thể gửi thư
cho 1000 địa chỉ trong vòng 5 phút trong khi đó một chương trình gửi thư
Internet thường kỳ phải mất 1 giờ).
